Syntax and Diction

Date: March 4 - April 15, 2010
Artists: Arlette Quynh-Anh Tran, Dinh Q. Le, Ha Do, Tran Minh Duc, Tuan Andrew Nguyen, Nguyen Duc Thinh, and Tammy Nguyen
Curated by: Zoe Butt and Christopher Myers

Syntax and Diction

There are Vietnamese words that cannot be translated into English.
Dã chiến is a phrase like that. One dictionary tells me it means a battle in an open field.
But I know it means something more. English doesn't have words for things like this.
I know one phrase in Swahili that comes close, "jua kali."
In Nairobi, Kenya it means "in the hot sun" literally.
But means something close to " dã chiến" when people say it.

Its a certain way of making things, that includes recycling, refining, and repurposing.
Innovation and invention, are at the center of "jua kali" and " dã chiến." Which circumscribe the wide set of practices, that include making do when one doesn't have the traditional materials or resources, or purpose built inventions for which resources and language haven't been developed yet.

In Nairobi, "jua kali" looks like the ornate bars in windows of wealthy houses, beaten and cut from abandoned oil drums. The ornate way a woman ties her silkscreened Gucci fabric into a head scarf, the song of the man selling rags and bottles, bicycles, more duct tape and scrap metal than steel, disabled people selling time on a cell phone, the jiko stove recycled from a broken teapot, mini-buses hand painted with images of American hip-hop stars, all of these are "jua kali." An aesthetics born under the hot sun.

In walking the streets of Saigon, 'dã chiến' plays across the faces of men playing cards in improvised sidewalk cafes with perfectly applied make-up, or in the constant sparkle of welding implements making adjustments on bicycles and architecture. The "battle in an open field" happens on the comedy stages of Ho Chi Minh City, different from the dramas of Hanoi. One can hear the echoes of these aesthetic battles in the sounds of knife sharpeners advertising their wares, or the chorus of doorbells in one of the many floored apartment buildings. There are tiny "chiến's" fought in tire repair shops marking every corner, and in the flags draped superhero style over shirtless teenagers speeding down Le Loi celebrating Vietnam's victory over Singapore in football.

Of course, my understanding of 'dã chiến' is wrong. I am writing and thinking in English, and there is no word that means the same thing. There is only an approximation. But there is another way of describing it, that aesthetic war fought in streets and homes, on altars, in cafes. There are artists like yourself, who can record sounds, or take photos, or even better bring objects to a gallery. And importantly, who can write in whatever language is most comfortable, about how this object, sound, or moment is made. How it resonates with the people who use or made it, and also with your own practice.

Every city is a battle of aesthetics. New York City's chien's skyscrapers compete with the gold teeth of musicians and the black robes of Jewish teachers. Nairobi's rolling green hills compete with colonial bars and slums made entirely of corrugated tin. What are the battles of this city? Where is the evidence of the 'dã chiến?'

….
Christopher Myers is an artist and writer from Brooklyn, New York; currently holding it down in Saigon.

Translation with thanks to Tung Nguyen


Cú pháp & Ngữ âm

Có những từ tiếng Việt gần như không thể dịch ra tiếng Anh.
Nó giống như những vật liệu và phương pháp sáng tạo chỉ dành riêng cho Việt Nam.
Có những hình ảnh cho phép bạn tưởng tượng ra cách con người suy nghĩ về thế giới xung quanh.
“Dã chiến” là một hình ảnh như thế. Từ điển Mỹ thì nói rằng từ đó có nghĩa là “trận chiến trên cánh đồng hoang”.
Nhưng chúng tôi biết rằng ý nghĩa của nó còn hơn thế nữa.
Có một từ trong tiếng Swahili có nghĩa gần giống như vậy, “jua kali”.
Ở Nairobi, Kenya thì từ đó có nghĩa là “dưới ánh mặt trời bỏng rát”.
Và khi nói “juaa kali”, người ta ngụ ý một điều gì đó gần như là “dã chiến” Đó là cách người ta tìm thấy trong những đồ vật cũ những giá trị mới, những hình ảnh mới và những tiện ích mới.
Cải tiến và sáng tạo chính là nền tảng cho “jua kali” và “dã chiến” ra đời.

Đó là khi người ta vẫn có thể sống mà không có những nguồn lực cần thiết, là khi để làm được việc, người ta đã sáng tạo ra công cụ từ các loại vật liệu tưởng chừng như chẳng liên quan gì với nhau- những sáng tạo rất hữu ích nhưng khó có thể gọi tên.

Ở Nairobi, ta thường thấy hình ảnh “jua kali” trong những chấn song cửa sổ đẹp một cách cầu kỳ nhưng được làm từ những thùng phuy bỏ đi. Một dải lụa Gucci được đính duyên dáng trên khăn quấn đầu của phụ nữ, một bài hát của người đàn ông bán quần áo cũ và chai lọ, cái hiệu sửa xe đạp với vài dụng cụ cũ nát, những chiếc xe bus nhỏ với những hình ảnh ngôi sao hip-hop Mỹ được vẽ bằng tay, tất cả đều là “jua kali”. Đó thực sự là cả một tập hợp các tác phẩm nghệ thuật của giới bình dân.

Dạo trên những con phố ở Sài Gòn, ta sẽ thấy sự hiện diện của “dã chiến” trên khuôn mặt những người đàn ông ngồi chơi bài trong quán cà phê vỉa hè có những cách trang trí thực tế một cách hoàn hảo, hay trong đám bụi lửa tóe ra từ những mũi khoan của một công trình đang được sửa chữa. Người ta có thể nghe thấy âm vang của những trận chiến mỹ học này trong tiếng cọ bàn đá của người thợ mài dao, hay trong dàn đồng ca chuông cửa từ những khu chung cư rất cao tầng. Những cuộc “chiến” nhỏ này có mặt cả trong những điểm bơm vá xe ở khắp các góc phố, và trong hình ảnh những siêu anh hùng tuổi teen khoác lá cờ tổ quốc lên tấm thân trần, lao dọc đường Nguyễn Huệ chào mừng đội tuyển quốc gia vừa đè bẹp Singapore.

Tất nhiên, đây có thể là một cách hiểu sai về “dã chiến”. Bởi vì “dã chiến” đang được viết bằng một ngôn ngữ khác, và do đó chẳng thể nào diễn tả chính xác được. Điều duy nhất chúng ta có được là sự xấp xỉ. Nhưng có một cách khác nữa để miêu tả nó, cái cuộc chiến mỹ học diễn ra trên đường phố, trong nhà, trên bàn thờ và trong những quán cà phê ấy. Có những người nghệ sĩ làm công việc thu âm, chụp hình hoặc thậm chí là mang đến cho những đồ vật tuyệt vời đó những ý nghĩa và những sự tưởng tượng mới. Và quan trọng hơn là những người có thể viết về nó, một cách thoải mái nhất, bằng bất kể ngôn ngữ gì, để giải thích tại sao cái đồ vật đó, âm thanh đó, giây phút đó có mặt trong cuộc sống này, và nó đã cộng hưởng thế nào với chủ nhân của nó, và cả với chính công việc họ đang làm nữa.

Mỗi thành phố đều có những một trận chiến Mỹ học của riêng mình. Ở New York, những tòa nhà chọc trời đang phải gồng mình lên vì cái bề ngoài lạ lùng của những nhạc sĩ gốc Phi hay những chiếc áo choàng đen của bà giáo người Do Thái nghiêm nghị. “Chiến” của Nairobi là những dãy đồi xanh trùng điệp ganh đua với những quán bar kiểu thực dân và những khu nhà ổ chuột làm hoàn toàn bằng những mảnh tôn méo mó. Vậy trận chiến ở thành phố này là gì? Đâu là bằng chứng của thứ chúng ta gọi là “dã chiến.

….
Christopher Myers là nghệ sĩ, nhà văn đến từ Brooklyn, New York và hiện đang làm việc tại Sài Gòn.

Sàn Art gửi lời cảm ơn đến Tung Nguyen đã hỗ trợ phần dịch thuật

Artwork Photo Gallery:

Opening Night Photo Gallery:


back to exhibtions main back to top