Tiger luck - Support San Art for 2011

Artist Tran Minh Duc


‘Normal day No.1 (a walk in Spring)’ 2010
Mixed media: calendar print, digital off-set 38 x 38 cm (sheet)
Price: USD800


‘Normal day No.2 (some day in New York)’ 2010
Mixed media: calendar print, digital off-set 38 x 27.5 cm (sheet)
Price: USD800

I spent weeks looking for old calendars, thinking about publications of 2009 as some flavors of an old year. I am always impressed by the frozen magnificence of these calendars.

I asked relatives, friends and neighbors if they had any spare old calendars they wanted to pull off their walls. Surprisingly, the New Year had brought about a quick removal of these now obsolete remnants of a passed year (or people had put them in their drawers as private belongings?). After a day wandering around the alleys near where I live, I bought two calendars from the waste (ve chai) storehouse, after many headshakes, "There were lots, now there is no more". I chose one sheet from the two calendars, it is a group of young people (urban dwellers) on a Spring hike through a breath-taking landscape; the other one is from a calendar I found in my father's room, a compilation of various metropolis from around the world where I chose the sheet of New York – a megacity that holds many national symbols of the USA.

On these two calendar sheets, I placed a collage of pink triangles, the lines where their corners met forming strange cell like shapes that gather together like a colorful growing fungus, or rays of freezing ice cutting inside an organic body, a pink mass of crystal suddenly appearing in the middle of grandiose architectural blocks.

I see uncomfortablity sneaking within this pleasurable walk of Spring, where young people are strangers to mountains and forest, where the weird plants and beautiful rare flowers of the deep jungle could be precious things to urban habitants. So I have placed a Pink crystal structure in their midst. I feel overwhelmed watching the majestic cityscape of New York, where everything is possible, from an individual’s dream of a better life, like Supermen, like a Dream.

I put a Pink crystal structure in. You see a normal day or halo of a splendid one?

‘Ngày Bình Thường Số 1 (cuộc dạo chơi Mùa Xuân)’ 2010
Chất liệu tổng hợp: lịch, in kỹ thuật số 38 x 38 cm (tờ)

‘Ngày Bình Thường Số 2 (một ngày nào đó ở New York)’ 2010
Chất liệu tổng hợp: lịch, in kỹ thuật số 38 x 27.5 cm (tờ)

Tôi bỏ thời gian trong một vài tuần lễ đi tìm xin những tờ lịch cũ và tranh ảnh treo tường mọi người không dùng nữa, hy vọng tìm được chút hương năm cũ 2009. Tôi lúc nào cũng thấy ấn tượng với những vẻ đẹp đông cứng trên các tấm lịch tường.

Tôi hỏi thăm bạn bè, người nhà và người quen để xin lịch. Thật bất ngờ, năm mới đã mang tất cả tàn dư cũ kỹ đi mất (hay mọi người đã cất chúng vào ngăn kéo như những khoảnh khắc riêng tư?). Sau một ngày dạo quanh các ngõ hẻm gần khu tôi ở, tôi mua lại được từ một vựa ve chai 2 tấm lịch, sau những cái ngoắc đầu và những câu trả lởi như "lúc trước thì nhiều, giờ thì không còn nữa". Tôi chọn ra được 1 tấm tranh ưng ý từ 2 cuộn lịch cũ, một nhóm bạn trẻ (thành phố?) đi chơi Xuân, phong cảnh hùng vĩ ẩn chứa những tương phản; 1 tấm còn lại, tôi tìm thấy trong phòng bố tôi, một tuyển tập ảnh các đô thị lộng lẫy trên thế giới, tôi chọn tờ của New York - siêu đô thị mang những biểu tượng của nước Mỹ.

Với cả 2 tấm ảnh lịch, tôi đặt vào trên chúng những những hình tam giác màu hồng giáp cạnh nhau, như thể một tế bào lạ đang phân chia, một mảng nấm màu rực rỡ đang kỳ phát triển, những tia băng lạnh buốt đang cắt vào một thực thể hữu cơ, một khối tinh thể màu hồng mọc sừng sững giữa những tòa hùng vĩ...

Tôi thấy những trắc trớ len lỏi trong tấm tranh chơi Xuân, nơi đám bạn trẻ màu mè là vật lạ nơi núi rừng trùng điệp, nơi rừng sâu núi thẳm hoa cỏ khác thường là món quà quý hiếm cho dân tình thành phố. Tôi đặt vào đó một khối màu Hồng. Tôi thấy một sự choáng ngợp quá ngưỡng khi ngắm nhìn phong cảnh đô thị Niu-Oóc bự sừng sững, nơi mọi chuyện đều có thể, từ giấc mơ cuộc sống sung sướng của một người bình thường cho đến những Siêu nhân, như một Giấc mơ. Tôi đặt vào đó một khối màu Hồng.

Tôi đặt vào đó một khối màu Hồng. Bạn thấy một ngày bình thường hay ánh hào quang của một ngày kỳ vĩ?

 



« prev [ back to the exhibition page ] next »